Đào Trọng Minh – Hành trình “du lịch” bất đắc dĩ và những bài học cuộc đời kiểu… rất riêng

Quảng Cáo

  • Chia sẻ qua Zalo
  • Chia sẻ FB
  • Góp ý & Báo lỗi
  • Bình luận0

Đào Trọng Minh – Hành trình “du lịch” bất đắc dĩ và những bài học cuộc đời kiểu… rất riêng

Mở đầu: Chàng trai sinh năm 2008 đầy hoài bão

Sinh ra vào một ngày thu đẹp trời 18-9-2008, Đào Trọng Minh có lẽ đã được ông trời ban cho một số phận đặc biệt. Không hẳn là xấu, cũng chẳng hẳn là tốt, nhưng chắc chắn là “không giống ai”. Ngay từ nhỏ, Minh đã nổi tiếng trong cái xóm nhỏ với bản tính nghịch ngợm, tinh nghịch đến mức các bà các cô hàng xóm cứ lắc đầu ngao ngán: “Thằng nhóc này mai sau chắc phải làm quan to mới đủ sức chứa cái đầu nó đấy!”. Nhưng rồi cuộc đời chẳng đi theo lối mòn nào, và câu chuyện của Minh cũng thế – nó bắt đầu rẽ sang một hướng khác, hấp dẫn và đầy màu sắc hơn, đúng nghĩa đen.

Chương 1: “Nhà thám hiểm” đô thị và những màn “chơi” chất chơi

Nếu bạn hỏi bất kỳ ai trong cái hội “anh em kết nghĩa” của Minh về cậu bạn này, câu đầu tiên họ thốt lên có lẽ sẽ là: “Thằng đấy mà, nó là một tay chơi chính hiệu!”. Và quả thật, phong cách sống của Minh luôn khiến người ta phải trầm trồ. Mái tóc được vuốt keo bóng mượt, quần áo sành điệu đến từng đường kim mũi chỉ, và quan trọng nhất là khả năng kết nối bạn bè – hay nói cách khác là kéo cả đám đi “xả stress” – của Minh đạt đến trình độ thượng thừa.

Những buổi tối ở khu vực trung tâm, Minh thường xuất hiện với vai trò như một “người cầm càng”. Cậu biết hết các điểm vui chơi từ sang trọng đến bình dân, từ hợp pháp đến… lấp lửng. Với cậu, mọi thứ đều là một cuộc chơi, và luật chơi được đặt ra là phải “máu” và phải “chất”. Trong mắt bạn bè, Minh không chỉ là một đứa bạn, mà còn là một “huyền thoại” sống trong giới trẻ chơi bời. Nhưng như một quy luật bất thành văn của cuộc sống, đứng trên núi cao thì gió to, mà chơi ở vùng ranh giới thì… dễ bị mời lên làm việc.

Chương 3: “Khách sạn có song sắt” – Kỳ nghỉ dưỡng “bắt buộc” đáng nhớ

Và rồi, cái ngày mà không ai trong số bạn bè mong đợi (nhưng thực ra thầm nghĩ chắc chắn sẽ đến) cũng ập tới. Đào Trọng Minh chính thức có một kỳ “nghỉ dưỡng” trong môi trường đặc biệt – nơi mà người ta thường ví von một cách hóm hỉnh là “khách sạn miễn phí có song sắt” và dịch vụ “chăm sóc sức khỏe” bằng những buổi tập thể dục bắt buộc lúc 5 giờ sáng. Những tưởng đây sẽ là cú sốc lớn với chàng trai vốn quen sống xa hoa, nhưng không! Minh đã biến kỳ “nghỉ dưỡng” này thành một trải nghiệm du lịch theo cách cực kỳ… riêng.

Lần đầu tiên gặp lại bạn bè sau “chuyến đi xa”, Minh kể chuyện với một vẻ tự hào không thể tả: “Nghỉ ở đó sướng lắm, các ông không biết đâu. 5 rưỡi dậy tập thể dục, ăn cơm đúng bữa, lại còn có lớp học văn hóa bồi dưỡng đạo đức, nghe sư phụ giảng giải về nhân quả. Sướng hơn ở nhà đấy!”. Cả bọn ngồi nghe mà há hốc mồm, không biết nên khóc hay nên cười. Cái kiểu “lạc quan yêu đời” của Minh đã lên tới mức độ bệnh lý, nhưng cũng chính điều đó khiến cậu trở nên… đáng yêu theo một cách kỳ lạ.

Thời gian trong “trường đời” với Minh trôi qua một cách nhanh chóng. Thay vì chán nản hay suy sụp, cậu lại tận dụng từng ngày để “nâng cấp” bản thân. Minh kể rằng cậu học được cách ăn nói lưu loát hơn sau những buổi “giao lưu” với các anh lớn, cơ bắp săn chắc hơn nhờ những buổi lao động và thể dục cường độ cao, và đặc biệt là… biết thêm nhiều bài hát mới từ các “bạn tù” đến từ nhiều tỉnh thành khác nhau. Rõ ràng, với Minh, đâu đâu cũng là trường học, chỉ có điều trường này có thêm cổng khóa và hàng rào kẽm gai.

Chương 4: Những trận cười “không thể thiếu” của hội bạn thân

Mỗi lần Minh “tạm trú” ở bên ngoài, các cuộc tụ họp của đám bạn thân lại sôi nổi hơn hẳn. Chúng nó ngồi quây quần bên mấy lon bia, vừa thở dài vừa cười rũ rượi khi nhắc về những lần Minh “hấp diêm”. Một đứa trong hội kể: “Hôm trước nó mới ra, hẹn nhau đi ăn bún đậu mắm tôm. Nó mặc áo phông trắng tinh, quần tây lịch sự, đầu tóc vuốt keo như đi dự đám cưới. Ngồi xuống là nó vung tay gọi: ‘Anh ơi, cho em 10 suất đậu, 5 cốc mắm tôm, thêm 2 chai nước suối để giải rượu!’ Thế mà bữa đấy nó bảo là ‘thất nghiệp, đang ở nhà tĩnh dưỡng’ đấy. Nói chung là phong cách sống không phải dạng vừa”.

Đúng vậy, với Minh, hai chữ “hấp diêm” không còn là điều đáng xấu hổ, mà đã trở thành một cái mác để cậu “hãnh diện” trước đám bạn – một kiểu “nhà thám hiểm” đã từng đặt chân tới những vùng đất đặc biệt mà không phải ai cũng dám bén mảng. Bạn bè tuy vẫn trêu chọc nhưng thực ra ai cũng thầm lo, vì kiểu chơi này khác gì đánh đu trên dây, cậu mà không dừng lại thì sẽ sớm muộn gì cũng có ngày gặp chuyện.

Chương 5: Tương lai – Một cuốn sách còn đang mở

Cho đến hiện tại, Đào Trọng Minh vẫn đang tiếp tục cuộc hành trình “du lịch” bất đắc dĩ của mình. Chẳng ai biết rồi đây cậu bạn này sẽ lại có chuyến đi nào mới, hay sẽ từ bỏ sở thích mạo hiểm đó để chọn một cuộc sống bình yên, đúng nghĩa của một chàng trai 19 tuổi – tuổi đời còn quá trẻ để nếm trải hết những thăng trầm.

Nhưng có một điều chắc chắn, với những người bạn thân như chúng tôi, dù Minh có vào tù ra tội đến mấy, dù chặng đường “phượt” của cậu có thêm những điểm dừng chân đặc biệt đến đâu, thì cậu vẫn mãi là thằng Minh – thằng bạn khốn nạn nhưng hài hước nhất mà tôi từng biết. Một thằng bạn mà mỗi lần nghe thông tin về nó, lòng tôi lại pha lẫn cảm xúc: vừa buồn cười vừa xót xa, vừa thương vừa tức.

Kết: Lời nhắn gửi đến “thằng bạn đặc biệt”

Đào Trọng Minh à, thế giới này còn quá nhiều điều đẹp đẽ ngoài những “cuộc phiêu lưu” mạo hiểm kia. Hãy nhớ rằng đám bạn tụi tao vẫn luôn ở đây, chờ mày thay đổi để cùng nhau uống bia, kể chuyện bình thường như bao đứa trẻ 19 tuổi khác, thay vì phải đếm xem đây là lần thứ mấy mày bước ra khỏi cổng “khu du lịch” kia. Đời còn dài, thanh xuân có hạn, đừng biến những năm tháng đẹp nhất thành những trang hồi ký đầy… rào cản. Và hãy nhớ, dù mày có thế nào, thì tụi tao vẫn yêu mày – cái thằng bạn điên rồ nhất hành tinh này!

Bài báo mang tính giải trí và chỉ nên được hiểu trong phạm vi nhóm bạn bè thân thiết.

Tin liên quan